Đăng nhập
Tên đăng nhập:
Mật khẩu:
Đăng ký
Quên mật khẩu?
Liên kết Site

Quảng cáo Website

CPSC giới thiệu cơ sở dữ liệu an toàn sản phẩm

Theo mục 212 của CPSIA, Ủy ban an toàn sản phẩm tiêu dùng (CPSC) có trách nhiệm thiết lập và duy trì một cơ sở dữ liệu online cho công chúng có thể tìm kiếm được. Sau một loạt tham vấn, CPSC gần đây đã công bố các quy tắc cuối cùng cùng với các ý kiến đóng góp và các trả lời của CPSC trong Đăng ký Liên bang.

Cơ sở dữ liệu có tiêu đề “Cơ sở dữ liệu thông tin về an toàn sản phẩm tiêu dùng cho công chúng” (16 CFR part 1102), có thể truy cập tại www.SafeProducts.gov, sẽ được giới thiệu vào ngày 11 tháng 3 năm 2011. Cơ sở dữ liệu này là độc đáo do có cho phép người tiêu dùng báo cáo bất kỳ vấn đề an toàn nào hoặc sự việc nào xảy ra khi sử dụng sản phẩm tiêu dùng. Nó cũng cung cấp cơ hội cho nhà sản xuất và các bên gắn nhãn tư nhân đóng góp ý kiến cho báo cáo về các mối nguy hại được người tiêu dùng trình lên. Bảng 1 tóm tắt quyền và trách nhiệm của nhiều bên được các yêu cầu trong CPSIA đưa ra.

Rõ ràng rằng việc thực hiện cơ sở dữ liệu sẽ gia tăng sự an toàn của người tiêu dùng ở Mỹ:

· Bằng cách tăng sự hiểu biết của công chúng về các mối nguy hại tiềm tàng gắn liền với các sản phẩm nhất định;

· Bằng cách để các nhà sản xuất và bên gắn nhãn tư nhân tích cực tham gia vào để có thể sản xuất ra sản phẩm an toàn hơn;

· Bằng cách cho phép CPSC dễ dàng chia sẻ thông tin với các cơ quan khác của chính phủ.

Bảng 1 – Quyền và trách nhiệm của các bên khác nhau theo yêu cầu CPSIA

Bên báo cáo

Nhà sản xuất và các nhãn hàng tư nhân

CPSC

Thông tin báo cáo về bất kỳ thương vong, ốm hoặc tử vong, hoặc rủi ro thương vong, ốm hoặc tử vong theo xác định của Ủy ban có liên quan đến việc sử dụng sản phẩm tiêu dùng.

Báo cáo phải mô tả tên của sản phẩm, nhãn hàng, model, số seri, ngày sản xuất (nếu biết) hoặc mã số ngày tháng năm mua, giá đã trả, nhà bán lẻ, tên của nhà sản xuất hoặc bên gắn nhãn, mô tả mối nguy hiểm, ngày có sự cố, bên đệ trình báo cáo, thông tin để tiếp xúc. Ngoài ra, bên đệ trình phải tự chứng nhận rằng thông tin cung cấp là đúng với kiên thức tốt nhất của họ và đồng ý thông tin sẽ được công bố trong cơ sở dữ liệu. Các báo cáo gửi tới CPSC không cần phải do bên đệ trình gửi trực tiếp, mà có thể do người khác gửi kể cả nhưng không hạn chế tới người làm chứng hoặc nhân viên y tế.

Nhà sản xuất và bên gắn nhãn tư nhân có cơ hội để góp ý kiến vào báo cáo. Tất cả các ý kiến đóng góp phải tham chiếu tới một báo cáo cụ thể về mối nguy hiểm và một mặt hàng được xác định trong báo cáo. Họ có thể yêu cầu CPSC sửa chữa bất kỳ sai sót nào hoặc bỏ đi thông tin không chính xác hoặc thông tin bí mật ra khỏi báo cáo. Nhà sản xuất và bên gắn nhãn tư nhân có 10 ngày làm việc để trả lời, mặc dầu họ có thể yêu cầu thay đổi sau ngày này. Nhà sản xuất và bên gắn nhãn tư nhân phải tự chứng nhận rằng thông tin họ cung cấp là đúng với kiến thức tốt nhất của họ và yêu cầu rằng các ý kiến đóng góp của họ sẽ được CPSC công bố trong cơ sở dữ liệu.

CPSC có trách nhiệm thẩm tra và xem xét kỹ thông tin do người tiêu dùng, nhà sản xuất và bên gắn nhãn tư nhân cung cấp. Một khi nhận được báo cáo về mối nguy hiểm, CPCS phải chuyển báo cáo tới nhà sản xuất hoặc bên ghi nhãn tư nhân để có ý kiến đóng góp trong vòng 5 ngày. CPSC có nghĩa vụ sửa đổi hoặc loại bỏ thông tin không chính xác hoặc thông tin bí mật sau khi xem xét kỹ. CPSC được yêu cầu công bố các báo cáo online 10 ngày sau khi báo cáo đã được chuyển tới nhà sản xuất hoặc bên ghi nhãn tư nhân.

Quan ngại

1. Nhà sản xuất và một vài hiệp hội mậu dịch công nghiệp có một vài mối quan ngại về thông tin trong cơ sở dữ liệu này. Báo cáo mối nguy hiểm do người tiêu dùng trình lên có thể không xác thực và thông tin trình lên có thể không được CPSC thẩm tra đầy đủ. Một số báo cáo mối nguy hại có thể không hoàn toàn chính xác và có thể chứa thông tin giả có thể ảnh hưởng xấu tới danh tiếng của nhà sản xuất, bên ghi nhãn hoặc nhà bán lẻ.

2. Các nhà bán lẻ sẽ không nhận được thông báo về báo cáo mối nguy hiểm từ CPSC thậm chí khi tên họ có trong báo cáo. Trong trường hợp này, nhà bán lẻ có thể cần thay đổi các thỏa thuận hợp đồng với nhà cung cấp của họ để đảm bảo rằng báo cáo được chuyển tới họ đúng cách.

3. Báo cáo về mối nguy hiểm có thể được trình lên không chỉ bởi người tiêu dùng sản phẩm mà còn bằng luật sư của người tiêu dùng, các cơ quan chính phủ, các nhân viên chăm sóc sức khỏe, người cung cấp dịch vụ cho trẻ em, và các cơ quan an toàn công cộng. Như vậy có nhiều loại “người” có thể trình một báo cáo mối nguy hiểm dấy lên nghi ngờ liệu báo cáo mối nguy hiểm sẽ là thành thật, thậm chí các ý kiến đóng góp không chính xác về mối nguy hại của sản phẩm hoặc báo cáo được đệ trình để tăng cường sự tranh chấp của bên đệ trình hoặc động cơ kín đáo khác.

4. Nhà bán lẻ cũng quan ngại về cơ sở dữ liệu. Mặc dầu trong báo cáo mối nguy hiểm, mẫu điền thông tin ban đầu gồm cung cấp cho bên đệ trình báo cáo tên của nhà bán lẻ tại đó sản phẩm nghi ngờ được mua. Tuy nhiên chỉ nhà sản xuất hoặc bên gắn nhãn sản phẩm sẽ nhận được thông báo về báo cáo mối nguy hiểm. Không có điều khoản nào trong quy định là nhà bán lẻ được thông báo rằng báo cáo đã được đệ trình có liệt kê nhà bán lẻ là nhà bán lẻ của sản phẩm đang bị nghi ngờ.

Hoàng Thu Hà

Theo www.sgs.com